Chap 1: Học sinh chuyển trường.
Rầm! Tôi đứng dậy, đập bàn hiệu trưởng trường
tôi đang theo học và sắp xa T^T. Không ngờ, tôi
có đủ can đảm như thế. Tôi hét lên:
- Này đừng có nói chuyện vớ vẩn đó với tôi, tôi
không thích học lớp chuyên, 1 là chuyển lớp cho
tôi, 2 là tôi chuyển trường, đừng có níu níu giữ
giữ rồi cho tôi vào cái lớp tình bạn không có,
tình thầy cô bằng tiền đấy!- Tôi nhíu mày nhìn
*ông già* hiệu trưởng đang trợn mắt nhìn tôi.
Gì chứ? Các bạn nghe này. Không cho tôi chuyển
trường với lí do: Không có bất kỳ lí do nào, sợ
mất học sinh giỏi =.=. Hừ, tôi đứng dậy đi thẳng
và không thèm quay đầu lại, ghét cay ghét đắng,
ghét kinh khủng. Ahhhhh.
Tôi được chuyển trường, đó là tin vui các bạn
nhỉ? E hèm, ba tôi đã phải lấy đơn chuyển
trường của trường nhận tôi có chữ ký của thầy
ấy lên sở giáo dục và nắm chặt tay ông già ác ma
kia bắt buộc ký * cường điệu hóa *
Vì sợ con gái ngoan của baba mất bài vở trên lớp
nên hôm nay phải nhập học ngay thôi, nghỉ
không phép 1 tuần rồi chứ ít gì? =.= Tôi tắm
rửa, mặc quần áo trường mới, tranh thủ post 1
tấm lên facebook ăn mừng rồi mới tung tăng đi
học.
Vừa vào tới trường thì ai cũng nhìn như… thú lạ.
Này, có cần tôi chạy đến ngay mặt rồi cười, rồi
hun, rồi ôm cho không? Nhiều chuyện. Đừng
nghĩ mình chảnh nhá, no no no, I’m not lemon
question dog * tạm dịch là không chanh hỏi
chảnh+dog*
Tôi nhanh nhảu chạy vào lớp, chứ đi nghênh mặt
vầy bị đánh chết quá T^T Tôi chọn 1 chỗ ngồi
gần cửa sổ, dễ ngủ và mát nữa hihi. Tối qua mải
xem phim ma, đến 12h khuya, sáng lại phải thức
sớm, í nhầm, trưa nay lại phải 12h thức để
chuẩn bị đi học. Nằm ngủ chút rồi tính gì thì
tính!!!
Ui da! Gì thế này? Đang lim dim mà bị kí 1 cái
vào đầu thế này? Ai? Ai? Bà sẽ cho biết tay! Hừ.
Tôi ngẫng đầu lên nhìn chủ nhân cái tay đã đánh
mình. Sặc, đi học mà đầu tóc rối bờm xờm, đốm
trắng đốm đen như dog đốm. Tấm lòng bạn tốt
và học sinh gương mẫu trỗi dậy, tôi mỉm cười
với anh bạn cùng bàn rồi nhỏ nhẹ:
- Bạn ơi, bạn không nên quấy rầy người khác
như vậy, dễ tổn hại đến sức khỏe người đó lắm!
Ví dụ như bệnh tim mà kí kiểu đó thì máu lên
não dễ bị bệnh máu trong mỡ lắm! Còn nữa, đi
học bạn nên nhuộm đen tóc chứ đừng đốm đốm
thế, nhá? – Tôi khuyến mãi thêm 1 nụ cười nhe
răng nữa * lời quá còn gì?
Tên đó im thin, không trả lời, trời đất, xem mình
là người vô hình sao? Được, được lắm! Thù này
phải báo. Hắn ta… đang ngủ. Lúc này tôi mới để
ý, mũi hắn rất cao, da cũng mịn màng hồng hào,
cái miệng đỏ đỏ nhìn thấy cưng quá, muốn cắn
ghê cơ! Í, cắn theo kiểu rắn chứ không phải 2
môi chu chu đâu =.=
Tôi cười cười, ting, cái đầu này hơi bị linh hoạt
với vấn đề báo thù. Tôi chạy ào ra căn tin, mua
mua rồi chạy vào. Này thì đốm, này thì kí, cho
chừa!
Chap 2: Cuộc giao tranh điên cuồng và không
cân sức.
Giới thiệu với mọi người: Tôi là Trang, tên rất
đẹp nhé, năm nay 16t, học lớp 10. Mình có 2
má lúm đồng tiền, cái mũi cao, cái miệng chu thì
dễ thương vô cùng, các bạn tự hình dung ra
mình nhé! Hô hô.
Tùng Tùng Tùng… trống vào học đã đánh rồi.
Hehe, tập trung đi, mọi người ơi, vào xem đi. J
Tôi háo hức muốn mọi người xem thành quả của
mình, í trời ơi, tuyệt vời. Tôi ung dung nhàn nhã
xem như không có chuyện gì. My classmate ùn
ùn kéo vào. Họ nhìn tôi bằng ánh mặt lạ lẫm.
Yes, I know, học sinh mới mà. Họ nhìn tôi bằng
ánh mắt ngưỡng mộ. Yes, I know, học sinh giỏi
mà. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt… khoan… khoan…
viên đạn? Why? Tôi làm gì sai?
Cậu bạn ngồi trên tôi xoay xuống, nhìn tôi rồi
nhìn hắn. Cậu bạn đó trợn tròn mắt, khều khều
nhỏ bạn kế bên, 1 khều 2, 2 khều 4, từ từ, cả
lớp nhìn về hắn và tôi. Tôi cười khì khì, tỏ vẻ
không quan tâm. Í, giáo viên vào. Lớp đứng lên
chào, và… hắn đã tỉnh. J
Hắn vẫn không nhìn ra ánh mắt khác biệt của
mọi người nhìn vào hắn. Hắn quay sang nhìn tôi
thờ ơ rồi nhếch mép. Đúng là không sợ trời,
không sợ đất, không sợ Trang,cười có ý gì thế?
Nhìn muốn đấm. Đột nhiên, hắn nhận ra sự thay
đổi của mình rồi nhìn tôi. Trên áo học sinh của
hắn là dòng chữ: XIN LỖI, ANH CHỈ LÀ CON
NÒNG NỌC LAI CHÓ ĐỐM *Nòng nọc sinh ra ta*
J Mặt hắn có vẽ hình con mèo kitty cute kinh
khủng, tôi chỉ hoàn thành được 1 bên má do
hắn ngủ để lộ ra. Cái tôi mua trong căn tin lúc
đó là… bút lông đỏ + đen.
Lông mày hắn cau lại, mặt đỏ bừng bừng. Hắn
đập bàn cái rầm. Mắt hừng hực lửa. Ôi nhìn kìa,
nhìn kìa, cứ như trâu bò ấy. Tôi vẫn cười tươi
khoe má lúm đồng tiền. Hắn quát:
- Ai to gan vậy hả?- Trời đất, cô giáo vẫn đứng
sờ sờ đấy mà xem như không là sao? Vô phép
tắc.
Ai cũng im thin, thôi, đùa bao nhiêu đủ rồi, đến
lúc nhận tội rồi. Tôi trưng khuôn mặt rưng rưng
nước mắt ra:
- X…in lỗi, mình… chỉ muốn làm bạn với bạn
thôi, mình… mình… chỉ muốn trả đũa vụ bạn kí
đầu mình thôi!- Tôi khóc huhu.
- Hả? Cô là ai? Đừng tưởng tôi cho phép ngồi
chung bàn rồi làm lừng nhé! Đi ra khỏi trường
nếu không muốn chết.- Mắt hắn hừng hực lửa.
- Anh là ai mà có quyền thế? Không thì sao?- Tôi
nhướn mày thách thức.
Hắn ta nhấc bỗng tôi trước mặt bàng quang
thiên hạ. Á, tôi mặc váy mà. Tôi đỏ mặt, máu
nóng chạy rần rần. Tôi hét:
- Thả tôi ra!
Quả nhiên hắn thả ra thật, ngoan quá, mông tôi
tiếp đất 1 cái đùng. Đau quá! Tôi khóc không ra
tiếng. Hắn quay đầu lại, nhếch mép:
- Đồ chơi thì không nên so sánh với chủ! Cũng
giống như cô và tôi, tôi tuyệt đối không tha cho
cô.
Tôi run lẩy bẩy, giọng nói cứ như Diêm Vương.
Trang gặp ma sống rồi. =.=
Hết chap 2, các bạn cảm thấy ra sao ạ? Tác
phẩm đầu tay nên còn nhiều sai sót, các bạn góp
ý nhé! Moazz.
Chap 3: Cụp đuôi.
Hắn là Tuấn, hotboy trường tôi. Tình tình đáng
ghét. Các bạn tự hình dung, xí, chẳng thèm quan
tâm.
Tôi im lặng, đến nước này thì phải xuống cấp
năn nỉ ỉ oi thôi. Tôi lặng lẽ quệt nước mắt.
Ngước mặt nhìn hắn rồi thỏ thẻ:
- Mình xin lỗi, là mình sai, bạn tha lỗi cho mình
lần này nhé!- Đôi mắt tôi đỏ hoe, mở to đến tội
nghiệp.
- Tưởng tôi tha là xong sao? E rằng khó đó.
Fanclub của tôi sẽ không tha đâu, nên, tôi không
ta. – Hắn lại nhếch mép.
Tôi ngồi phịch xuống đất. Hắn muốn gì đây? Tôi
không nhún nhường nữa. Đi thẳng về lớp học.
Hắn nắm vai tôi lại. Trời đất, tính đánh nhau
sao? Được được.
- Đứng đây cho tôi.- Hắn nhấn vai tôi tại chỗ rồi
chạy vào căn tin.
Chưa đầy 5 phút sau, hắn chạy ra. Eo ôi, tay hắn
đang cầm là 2 cây viết lông đỏ + đen giống tôi.
Hắn ngoắc ngoắc tay ra hiệu tôi đến gần. Tôi
nhắm mắt đứng tại chỗ, quả như dự đoán, hắn
vẽ bùa chú, túa lua xua lên mặt tôi. Tôi mở mắt,
hắn đang nhếch mép. Thôi kệ, đi vào lớp sẵn tiện
mách cô giáo.
Hắn và tôi cùng bước vào lớp, mặt hắn đã sạch
trơn còn mặt tôi vẫn còn vết. Áo hắn, hắn đã vứt
rồi xông vào lớp lấy 1 cái áo của 1 cậu bạn trai
mặc. Híc, hồng nhan chơi ngu thường bạc phận.
Vâng, tôi đang bị xoay quanh bởi ánh mắt các cô
nàng trong lớp, chắc có lẽ là hắn phạt tôi quá
nhẹ nhàng nên ganh tỵ đây? Chắc các bạn ấy
cũng như tôi, bị hắn hành hạ. Kệ, mặc xác hắn,
tôi sẽ báo thù!!!!!!
Tùng tùng tùng. Cảm tạ chúa, đã cho con ra về,
tôi hớt hải chạy vào nhà vệ sinh nhưng bị 1 đám
con gái chặn lại. Gì? Muốn hỏi bí kiếp võ lâm
sao? Hô hô chỉ là hành động lúc ngủ thôi mà. 1
cô bạn đứng đầu xô tôi vào tường lớp. Tôi không
hiểu cái mô tê gì hết. Tự nhiên bị xô là sao. Nhỏ
đó vừa nhai sing gum vừa nói:
- Mày đã làm gì anh Thanh Tuấn vậy? Tại sao anh
ấy lại đi cùng mày và còn dòng chữ trên mặt
mày nữa?
Chữ trên mặt? What? Chữ gì vậy, tôi ngước nhìn
cái gương nhỏ đang đưa ra trước mặt mình. Sặc,
là dòng chữ TÔI LÀ ĐỒ CHƠI CỦA THANH TUẤN,
THANH TUẤN LÀ NGƯỜI TÔI YÊU NHẤT. Chưa hết
bàng hoàng đã nghe giọng lanh lảnh của nhỏ
khác:
- Tỏ tình thì cũng phải kín đáo, mà sao anh ấy
lại cười nhỉ? Mày muốn gì hả, con ranh? Học
sinh mới?
Tôi nín bật, nuốt nước mắt. Cả đám không để tôi
trả lời đã xông vào đánh. Đau quá! Tôi khóc.
Bỗng nhiên, có tiếng la to:
- Dừng lại!- Chất giọng ấm, là con trai! Là hắn
sao? Không phải. Dù là ai đi nữa thì tôi rất cảm
kích vì đã cứu tôi.
Chap 4: Anh trai mới.
Tôi ngước nhìn tín hiệu phát ra ánh sáng giải
thoát. Là 1 anh trai lớp trên, hình như là sao đỏ.
Anh sao đỏ gì gì đó ơi, còng đầu tụi này đi nhá,
tụi nó đánh em xương vai muốn rụng cả rồi. Ây,
nữ chính thì nữ chính chứ ngồi đây hoài ăn mỏ
máu nữa quá, thế là tôi chạy ra núp sau tay anh
ấy. Anh ấy lại vang vang chất giọng gây nghiện:
- Các cô tên gì? Để tôi báo cáo với thầy giám thị?
Nhìn tụi nó lông tơ xù lên mà cảm thán. Lúc nãy
cũng xù mà là lông cọp cơ, tôi chớp chớp mắt
cười đểu tụi nó 1 cái. Có gan làm thì có gan chịu
chớ, giang hồ nó khinh. Sau khi tống khứ cả đám
tội phạm vào sổ tôi quay sang anh cảm ơn rồi
chạy đi nhưng anh níu tay tôi lại cứ như phim
ấy nhỉ hehe. Anh lại cất giọng oanh vàng:
- Còn em, đi viết bản tường trình về sự việc này.
Cứ tưởng là thiên thần xuất hiện, không ngờ anh
ấy cũng chẳng thiên thần gì. Thôi, giở trò nài nỉ
tiếp, để baba mà nghe vừa về trường mới đã bị
đánh thì baba khóc cả thau nước mắt * này là
tôi khóc do bị baba đánh nhưng thôi, để baba
khóc đi cho oai hehe*.
- Em là học sinh mới chuyển về đắt tội với cậu
bạn cùng bàn, nghe đâu có fanclub gì đó rồi em
bị đánh- Tôi lại khóc, nước mắt cá sấu.- Anh tha
cho em đi, ba em sẽ thất vọng về em lắm.
Khuôn mặt anh ấy thoáng có chút bối rối. Siêu
lòng rồi, siêu lòng rồi. Nhưng tôi lại lầm. Anh ấy
hỏi tôi ngoại hình cậu bạn cùng lớp, anh ấy cũng
vừa chuyển về 1 tháng nay. Tôi kể:
- Đầu tóc rối như ổ quạ, đốm đen đốm trắng
như dog đốm. Kiêu căng, lạnh lùng, tàn nhẫn, do
hắn viết chữ lên mặt em, tự tạo tình huống tỏ
tình nên em mới bị đánh nè.
- Cậu ấy tên Thanh Tuấn?- Anh nhíu mày hỏi.
- À, nhìn như vậy, em nghe nhỏ đầu đàn í nhầm
đầu xỏ nói.
Anh chẳng nói gì nữa, 36 kế chạy là thượng sách.
Nghĩ vậy tôi cắm đầu chạy mà quên cả… cái ba
lô. =.= Trời đất, baba mà biết là mần thịt tôi ăn
giỗ mất. Mà nghĩ lại, anh sao đỏ cũng… đẹp trai,
dễ thương mà cũng thân thiện, dễ tính hehe. Nói
gì thì nói, quay lại nhận ba lô rồi hãy tính, nếu
anh còn ở đấy sẽ làm quen luôn, dù sao có sao
đỏ hậu thuẫn cũng đỡ sợ đánh.
Quả thật, anh còn ở đó. Tôi nhìn anh, cười
gượng gạo. Anh đang ôm ba lô của tôi, đang
xem… nhãn vở. Xấu tính, xấu tính. Tha rồi mà
còn ghi tên sao? Tôi chạy tới, giằng lại. Anh ấy
ngước lên, cười tươi như nắng. Tim tôi đập rộn
ràng. Tùng Tùng Tùng Tùng =.=
- Nguyễn Ngọc Minh Trang? Tên đẹp nhỉ?
- C…ảm…ơn anh.- Tôi đỏ mặt rần rần.
Đang say đấm trong tiếng sét ái tình thì 1 tiếng
sét khác vang lên: 6h chiều rồi, chưa về tới nhà.
Tôi cúi đầu chào anh rồi chạy biến. Ngôi trường
này quả thật không đơn giản như mình nghĩ. Còn
tên Thanh Tuấn nữa, mình chừa, không trả thù
nữa đâu. Còn anh, my prince, cứu mình trong
cảnh romantice đó, anh ấy là … là… Ôi tôi chưa
kịp hỏi tên. T^T Vậy là hữu duyên vô phận. Nếu
còn trong trường chắc sẽ gặp thôi. Hihi
Nhà tôi khá xa trường, trường gần nghỉ học rồi
còn đâu! Tôi cuốc bộ về nhà do chưa biết đi xe
đạp. Chiều buông xong rồi mà vẫn chưa thấy
bóng nhà tôi đâu. Tôi ngồi xuống bên đường, cởi
đôi giày bata ra rồi cầm trên tay. 1 ngày mệt
mỏi, chẳng học hành vào, thầy cô không hỏi
đến, bạn bè chẳng có, kinh khủng quá. Đúng lúc
này, tôi gặp bóng dáng quen quen, là chó đốm.
Tôi khinh khỉnh chẳng thèm nhìn. Tôi đứng dậy
đi tiếp. Bây giờ mới cảm thấy đầu mình nóng
ran, mặt đau như muốn nổ tung, chắc là do bị
đánh. Thôi kệ vậy.
Tôi đi ngang qua băng ghế đá hắn ngồi. Hắn
ngước nhìn, có lẽ đã nhìn thấy vết tích trên
người tôi nên mắt hắn thoáng chút bất ngờ. Bất
ngờ gì chứ? Đàn ông con trai, bảo fanclub đánh
con gái mà ra thể thống gì? Tôi đi thẳng về nhà.
Tôi chạy êm lên phòng tắm rồi thay đồ, bôi
thuốc vào chỗ bầm. Rồi chạy xuống trưng bộ
mặt tươi cười nói với ba:
- Hôm nay bạn bè con làm quen nhiều quá, ra về
các bạn rủ con đi ăn nên về hơi trễ ạ.
Ba tôi cũng cười, ông biết là hòa nhập vào môi
trường mới cần có thời gian, ông thấy tôi tiến
triển tốt cũng mừng cho tôi. Tôi im lặng, đứng
chôn chân, nhìn ba, hốc mắt cay cay. Chẳng lẽ
tôi lại nói với ba là vừa vào con đã bị đánh sao?
Mẹ tôi mất sớm, ba tôi nuôi tôi từ nhỏ nên tôi
yêu ông lắm. Con xin lỗi ba! Tôi chạy lên phòng
học bài không ăn tối. Ngày mai lại phải học nữa
rồi. Tôi sợ ngôi trường này ghê.
Tôi bước vào lớp. Tên chó đốm đã ngồi đó rồi.
Tôi im lặng chọn chỗ ngồi khác. Cả buổi học hắn
chỉ ngủ với ngủ thế mà thầy cô chẳng làm gì
hắn. Tôi không cảm nhận được ánh mắt nào đoái
hoài tới mình. Thôi kệ vậy, bạn bè ở đây hơi khó
gần, tiếp xúc lâu ngày sẽ được thôi. Ra về, tên
chó đốm chặn ở cửa lại. Tôi lia ánh nhìn bén
như dao cho hắn:
- Cảm ơn, đã cho tôi bài học là không nên tiếp
xúc với anh.
- Gì chứ? Hôm qua tôi đã bảo là không ai được
đánh cô cơ mà.
- Anh nói thì họ không sao? Hay là anh muốn họ
đánh rồi tôi chuyển trường?
Hắn im lặng, bỏ đi. Cứ đi đi, tên đáng ghét. Tôi
còn phải đi về nên phải nhanh chân mới được.
Á, kia là my prince! Anh sao đỏ đấy ạ. Ủa? Hắn
đáng nói chuyện với anh ấy sao? Hay là muốn
hỏi chuyện hôm qua. Anh ấy có liên quan gì với
hắn?
Chap 5: Tha thứ để rồi trả thù.
Tôi tò mò lắm cái quan hệ mập mờ này. Tôi
tuyệt đối không thể để tên xấu xa này làm hại
hoàng tử được. Tôi bước gần đến bụi cây gần
đó. 2 người đang to tiếng với nhau mà chính xác
là hắn- chó đốm đang lớn tiếng. Hừ, bực thật!
Tôi lan man nghe được câu truyện như thế này.
- Anh nói cho em nghe, ai đã đánh nhỏ lùn đó?
- Anh giải quyết cả rồi, em dự định làm gì đây?
- Hả? Làm gì là làm gì? Làm theo luật! Chẳng
phải em đã nói ai cãi lời em sẽ bị trừng phạt
sao? Hôm qua rõ ràng em đã thông báo ai dám
đánh nhỏ đó thì có tội sao?
Người hắn nhắc đến là… tôi? Nhỏ lùn? Sặc,
1m58 cơ mà. Tôi lặng lẽ nghe tiếp.
- Tùy em, đây, toàn fanclub vớ vẩn của em không
đấy.
- Ừ!
Nói xong, hắn quay đi, để lại mình tôi với hoàng
tử. Tôi bước ra, đánh nhẹ vai anh.
- Anh và hắn có quan hệ gì? Anh em?
Anh mím chặt môi.
- Cùng cha khác mẹ.
Tôi không nói gì nữa, chỉ nhìn anh. Quả thật,
hắn và anh rất giống nhau, giống nhất ở đôi mắt
màu đen đậm. Ánh nhìn của tôi có chút si mê
rời đi. Tôi không muốn hỏi nữa, tôi rất cảm kích
anh chuyện hôm qua, thế mà hôm nay mới biết
là do luật lệ của hắn, anh phải làm theo. Tôi dự
là sẽ hỏi tên nhưng thôi, hỏi làm gì. Có là gì của
người ta đâu?
Tự nhiên tôi thấy có lỗi với hắn, không phải là
do hắn làm. Tôi nợ hắn 1 lời xin lỗi. Tôi nói với
anh:
- Em cảm ơn anh, và anh hãy nhắn với Tuấn, em
xin lỗi! Em về đây, tạm biệt.
Tôi vẫy vẫy tay chào anh rồi đi, anh nhìn tôi gật
đầu rồi mỉm cười. Đột nhiên anh hét lớn:
- Anh là Hoàng Nam, 11a5. Có gì tìm anh nhé!
Cái này là chủ động câu dẫn sao? Haha cũng
được nhưng đừng nghĩ mình sẽ sa bẫy như lúc
mới gặp.
Hôm sau, vừa vào lớp. Tôi đã thấy đám hổ hôm
bữa đánh tôi quỳ trước cửa lớp, mặt đứa nào
cũng nước mắt đầm đìa. Tôi hả hê lắm chứ!
Đừng nghĩ tôi sẽ kêu là mấy bạn đứng lên đi,
mình không cần. Không hề, no no no. Tôi đi qua,
tụi nó rập đầu xin lỗi tôi. Tôi không thèm nhìn,
đi vào chỗ. Gì đây? Tên chó đốm đang ngồi chỗ
tôi. Hắn ngước nhìn tôi, tôi nhìn hắn. Tôi lại
chọn bàn khác. Trời đất, 3 ngày 3 bàn học.
Hắn lì lợm thật, xách ba lô ngồi ngay cạnh tôi.
Tôi liếc hắn:
- Nè, tránh ra đi, tôi không muốn đôi co với anh
nhé!
- Không.
- Anh muốn gì?
- Xin lỗi!
- Rồi, tôi chấp nhận, anh cút đi.- tôi vẫn không
nguôi.
- Này, 4 tiết hôm nay tôi ngủ, chép bài cho tôi.
Ting, đầu tôi lóe lên 1 tia sáng trả thù. Tha thứ
thì thứ tha chứ trả thù thì không. Hắn đã nói là
không ai được đánh tôi rồi, sợ gì nữa chứ? Tôi
sẽ chép bài cho anh. Haha
Chap 6: Người cũ.
Các bạn nghĩ là tôi vẽ bậy vào tập hắn phải
không? Không hẳn, vì tôi vẫn chép bài mà. Tôi
chép chữ cứ như bác sĩ. 5 trang cuối thì tôi tự
kí tên, 5 trang trước cuối thì vẽ vời, 5 trang
trước nữa thì vẽ cô gái nghèo * tức là nghèo đến
nỗi không mặc quần áo*. Tôi vẫn hí hoáy, hí
hoáy trong khi hắn ngủ say li bì.
Đột nhiên, cả lớp tôi trố mắt nhìn ra cửa chính.
Ò, là 1 cô gái rất đẹp, con nhà giàu. Tôi nghe rõ
những tiếng xì xầm to nhỏ. Haizz, chuyện
thường. Chắc là do cô ấy quá nổi bật thôi và cô
ấy cũng chuyển vào lớp tôi.
Trái ngược hoàn toàn với tôi, cô ấy vào thì lớp
vỗ tay rầm rầm như sấm. Cô ấy tự giới thiệu thì
tụi nó bảo khỏi. Sặc, ai đời, người mới mà chẳng
cần giới thiệu *chắc chỉ có tôi*. Cô ấy chọn chỗ
ngồi, là chỗ tôi đang ngồi!!! Cô đi thẳng xuống
chỗ tôi đặt cặp lên bàn, kéo tay tôi ra khỏi chỗ
rồi… thản nhiên kêu hắn dậy.
Tôi bị chơ vơ, hơi lạc lỏng nên có chút tủi thân.
Tôi đành đem cái ba lô con gấu của mình sang
bàn bên cạnh. Hắn ngước mắt nhìn cô, đôi mắt
đen mở to tỏ vẻ bất ngờ. Xì, bất ngờ gì chứ? Gái
đẹp thôi mà. Hắn im lặng, cô đột nhiên ôm hắn.
Giữa thanh thiên bạch nhật, gian phu dâm phụ là
đây. Cả lớp tỏ ra bình thường và thầy Toán vẫn
giảng bài đều đều như không có chuyện gì.
Đột nhiên bản thân tôi có chút khó chịu như
luồng sóng điện từ qua tim. Cảm giác trống rỗng
chẳng biết lí do. Hắn nhìn tôi, tôi đưa quyển tập
cho cô gái đưa cho hắn. Hắn giở ra từng trang…
từ cuối lên. Thần thánh hay sao mà hay quá vậy!
Hắn chẳng nói gì. Cô kia thì quay sang tôi:
- Tuấn cho bạn chép bài giúp là may lắm rồi,
dám giở trò sao?
Vừa nãy, tôi xem cô ta là công chúa, thế là sai.
Cô ta vừa chảnh chọe vừa kiêu kì, hứ, hắn cho
cô ta ngồi cùng do cô ta đẹp thôi. Kệ 2 người ấy,
nhưng xúc phạm đến tôi, tôi không nhường đâu.
- Thì sao? Tôi vẽ vào vở bạn sao?- Tôi hất cằm.
Mặt nhỏ kiêu kì kia đỏ lừ tên, nhìn tôi. Tay nhỏ
đó vung lên. Định tát tôi à? Đâu có dễ. Tôi né
đường tay của nhỏ rồi đạp cho nó 1 cái ngay vào
chân. Nhỏ rú lên và *bốp*. Hắn… xô tôi vào
tường rồi che chở nhỏ đấy.
Tôi mở to mắt nhìn hắn, tôi đâu làm gì hắn. Con
nhỏ kia thì đắt chí vô cùng cười hì hì. Tôi im
lặng, cứ cho đó là lỗi tôi vẽ vào tập hắn đi, tôi
chịu thôi. Tự nhiên tôi lại thấy buồn, con trai lại
đi đánh con gái. Tôi ngồi xuống, thất thần nghe
thầy giảng bài tiếp. Tôi không khóc, mắt ráo
hoảnh nhìn hắn và người tình bé nhỏ ôm ôm ấp
ấp. Ừ, từ trước tới giờ hắn có phải là người tốt
đâu mà thất vọng.
Hắn nhìn tôi, cặp mắt có chút tội lỗi. Tội gì chứ?
Tôi làm thì tôi sẽ nhận tội. Coi như đó là trừng
phạt chuyện riêng của hắn. Nhưng hắn lại nói
vang vang:
- Mau xin lỗi Tuyết Lan!
Tôi nhìn nhỏ người tình giả vờ nói thôi, không
cần. Tôi thấy buồn ói.
- Cô ta đánh tôi trước, tôi tự vệ.
Mắt hắn hằn lên những vệt đỏ. Hỏi lại:
- Có xin lỗi không?
- KHÔNG!- Tôi trả lời.
Và rồi 1 cây bút bi đã bấm ngồi đâm thẳng vào
bàn tay tôi, 1 lực 1 đủ mạnh để nó xuyên qua
bàn tay nhưng đủ làm chảy máu. Tôi im lặng,
mím môi. Hắn đúng là dã thú. Lúc nãy còn xin
lỗi tôi, giờ thì làm tổn thương tôi. Tôi cười hắc
ra:
- Xin lỗi, đừng làm tổn thương đến tôi. Được
chưa?
Tôi xách ba lô lên rồi đi ra khỏi lớp. Học sinh
giỏi, học sinh gương mẫu từ khi chuyển xuống
trường này thì phải bỏ tiết giữa chừng 2 lần rồi.
Tôi đi lên sân thượng trường ngồi đó nhìn những
giọt máu trên tay đang đông lại trong không khí.
Đau! Đau ở mắt, nó cay cay khó chịu quá. Thôi
kệ, ngủ chút sẽ khỏi. Tôi nhắm mắt lim dim ngủ.
Mình sẽ tranh thủ post tất cả các chap 1 lần, có
lẽ sẽ hơi lâu nhé vì đang hoàn thành mà hihi!
Cảm ơn các bạn đã đọc truyện, không gì vui hơn
khi nhìn đứa con tinh thần của mình được 8 like
khi mới up tối qua. Chân thành cảm ơn!
Chap 7: Người bạn mới.
Tôi đang ngủ để vơi buồn thì nhận được cái lay
vai. Haizzz, sao mệt mỏi quá vậy nè. Tôi nhìn
người con trai vừa lay tôi. Là đôi mắt màu xanh
biển, nhìn giống người nước ngoài. Đẹp quá! Tôi
ngẩng người. Anh ta nói:
- Đi ra, đây là chỗ của tôi.
Anh ta nắm chặt bàn tay của tôi mà không hay
nó chảy máu, máu ra nhiều hơn, đau quá tôi rú
lên rồi mắt rưng rưng, giờ anh ta mới để ý đến
vết thương trên tay tôi. Ánh mắt vẫn lạnh lùng.
Anh im lặng, tôi ngồi xuống cạnh anh. Chẳng biết
vì lí do gì mà tôi khóc. Tôi cảm thấy tủi thân,
vết đau trên tay cứ nhói nhói